九 jiǔ 子 zǐ 坡 pō - - 李 lǐ 群 qún 玉 yù
落 luò 照 zhào 苍 cāng 茫 máng 秋 qiū 草 cǎo 明 míng , , 鹧 zhè 鸪 gū 啼 tí 处 chù 远 yuǎn 人 rén 行 xíng 。 。
正 zhèng 穿 chuān 诘 jí 曲 qū 崎 qí 岖 qū 路 lù , , 更 gèng 听 tīng 钩 gōu 辀 zhōu 格 gé 磔 zhé 声 shēng 。 。
曾 céng 泊 pō 桂 guì 江 jiāng 深 shēn 岸 àn 雨 yǔ , , 亦 yì 于 yú 梅 méi 岭 lǐng 阻 zǔ 归 guī 程 chéng 。 。
此 cǐ 时 shí 为 wéi 尔 ěr 肠 cháng 千 qiān 断 duàn , , 乞 qǐ 放 fàng 今 jīn 宵 xiāo 白 bái 发 fà 生 shēng 。 。
九子坡。唐代。李群玉。落照苍茫秋草明,鹧鸪啼处远人行。 正穿诘曲崎岖路,更听钩辀格磔声。 曾泊桂江深岸雨,亦于梅岭阻归程。 此时为尔肠千断,乞放今宵白发生。