颂 sòng 古 gǔ 六 liù 十 shí 二 èr 首 shǒu 其 qí 五 wǔ 十 shí 七 qī - - 释 shì 清 qīng 远 yuǎn
平 píng 生 shēng 心 xīn 胆 dǎn 向 xiàng 人 rén 倾 qīng , , 到 dào 此 cǐ 门 mén 中 zhōng 有 yǒu 几 jǐ 人 rén 。 。
别 bié 后 hòu 都 dū 城 chéng 旧 jiù 知 zhī 己 jǐ , , 暖 nuǎn 烟 yān 斜 xié 日 rì 又 yòu 黄 huáng 昏 hūn 。 。
颂古六十二首 其五十七。宋代。释清远。平生心胆向人倾,到此门中有几人。 别后都城旧知己,暖烟斜日又黄昏。