塞 sāi 上 shàng 还 hái 答 dá 友 yǒu 人 rén - - 林 lín 宽 kuān
无 wú 端 duān 游 yóu 绝 jué 塞 sāi , , 归 guī 鬓 bìn 已 yǐ 苍 cāng 然 rán 。 。
戎 róng 羯 jié 围 wéi 中 zhōng 过 guò , , 风 fēng 沙 shā 马 mǎ 上 shàng 眠 mián 。 。
草 cǎo 衰 shuāi 频 pín 过 guò 烧 shāo , , 耳 ěr 冷 lěng 不 bù 闻 wén 蝉 chán 。 。
从 cóng 此 cǐ 甘 gān 贫 pín 坐 zuò , , 休 xiū 言 yán 更 gèng 到 dào 边 biān 。 。
塞上还答友人。唐代。林宽。无端游绝塞,归鬓已苍然。 戎羯围中过,风沙马上眠。 草衰频过烧,耳冷不闻蝉。 从此甘贫坐,休言更到边。