酬 chóu 吴 wú 秀 xiù 才 cái 霅 zhà 川 chuān 相 xiāng 送 sòng - - 韦 wéi 庄 zhuāng
一 yī 叶 yè 南 nán 浮 fú 去 qù 似 shì 飞 fēi , , 楚 chǔ 乡 xiāng 云 yún 水 shuǐ 本 běn 无 wú 依 yī 。 。
离 lí 心 xīn 不 bù 忍 rěn 闻 wén 春 chūn 鸟 niǎo , , 病 bìng 眼 yǎn 何 hé 堪 kān 送 sòng 落 luò 晖 huī 。 。
掺 càn 袂 mèi 客 kè 从 cóng 花 huā 下 xià 散 sàn , , 棹 zhào 舟 zhōu 人 rén 向 xiàng 镜 jìng 中 zhōng 归 guī 。 。
夫 fū 君 jūn 别 bié 我 wǒ 应 yīng 惆 chóu 怅 chàng , , 十 shí 五 wǔ 年 nián 来 lái 识 shí 素 sù 衣 yī 。 。
酬吴秀才霅川相送。唐代。韦庄。一叶南浮去似飞,楚乡云水本无依。 离心不忍闻春鸟,病眼何堪送落晖。 掺袂客从花下散,棹舟人向镜中归。 夫君别我应惆怅,十五年来识素衣。