文 wén 文 wén 山 shān 祠 cí - - 游 yóu 朴 pǔ
满 mǎn 地 dì 胡 hú 尘 chén 白 bái 日 rì 昏 hūn , , 间 jiān 关 guān 海 hǎi 上 shàng 觅 mì 王 wáng 孙 sūn 。 。
翠 cuì 华 huá 拟 nǐ 振 zhèn 中 zhōng 兴 xīng 迹 jī , , 龙 lóng 种 zhǒng 空 kōng 哀 āi 末 mò 路 lù 魂 hún 。 。
一 yī 汴 biàn 二 èr 杭 háng 时 shí 已 yǐ 去 qù , , 孤 gū 臣 chén 九 jiǔ 死 sǐ 舌 shé 犹 yóu 存 cún 。 。
江 jiāng 心 xīn 片 piàn 石 shí 如 rú 天 tiān 柱 zhù , , 屹 yì 立 lì 乾 qián 坤 kūn 万 wàn 古 gǔ 尊 zūn 。 。
文文山祠。明代。游朴。满地胡尘白日昏,间关海上觅王孙。 翠华拟振中兴迹,龙种空哀末路魂。 一汴二杭时已去,孤臣九死舌犹存。 江心片石如天柱,屹立乾坤万古尊。