和 hé 昌 chāng 黎 lí 秋 qiū 怀 huái 诗 shī 四 sì 首 shǒu 其 qí 二 èr - - 黄 huáng 渊 yuān 耀 yào
白 bái 露 lù 萎 wēi 百 bǎi 草 cǎo , , 松 sōng 柏 bǎi 不 bù 凋 diāo 悴 cuì 。 。
贞 zhēn 脆 cuì 本 běn 性 xìng 成 chéng , , 不 bù 由 yóu 时 shí 与 yǔ 地 dì 。 。
寒 hán 蝉 chán 声 shēng 已 yǐ 寂 jì , , 秋 qiū 虫 chóng 鸣 míng 自 zì 恣 zì 。 。
语 yǔ 默 mò 有 yǒu 不 bù 同 tóng , , 适 shì 时 shí 固 gù 无 wú 异 yì 。 。
我 wǒ 兴 xìng 观 guān 物 wù 怀 huái , , 慨 kǎi 然 rán 知 zhī 我 wǒ 贵 guì 。 。
和昌黎秋怀诗四首 其二。明代。黄渊耀。白露萎百草,松柏不凋悴。 贞脆本性成,不由时与地。 寒蝉声已寂,秋虫鸣自恣。 语默有不同,适时固无异。 我兴观物怀,慨然知我贵。