冬 dōng 柳 liǔ - - 陆 lù 龟 guī 蒙 méng
柳 liǔ 汀 tīng 斜 xié 对 duì 野 yě 人 rén 窗 chuāng , , 零 líng 落 luò 衰 shuāi 条 tiáo 傍 bàng 晓 xiǎo 江 jiāng 。 。
正 zhèng 是 shì 霜 shuāng 风 fēng 飘 piāo 断 duàn 处 chù , , 寒 hán 鸥 ōu 惊 jīng 起 qǐ 一 yī 双 shuāng 双 shuāng 。 。
冬柳。唐代。陆龟蒙。柳汀斜对野人窗,零落衰条傍晓江。 正是霜风飘断处,寒鸥惊起一双双。