伤 shāng - - 许 xǔ 浑 hún
白 bái 首 shǒu 从 cóng 军 jūn 未 wèi 有 yǒu 名 míng , , 近 jìn 将 jiāng 孤 gū 剑 jiàn 到 dào 江 jiāng 城 chéng 。 。
巴 bā 童 tóng 戍 shù 久 jiǔ 能 néng 番 fān 语 yǔ , , 胡 hú 马 mǎ 调 diào 多 duō 解 jiě 汉 hàn 行 xíng 。 。
对 duì 雪 xuě 夜 yè 穷 qióng 黄 huáng 石 shí 略 lüè , , 望 wàng 云 yún 秋 qiū 计 jì 黑 hēi 山 shān 程 chéng 。 。
可 kě 怜 lián 身 shēn 死 sǐ 家 jiā 犹 yóu 远 yuǎn , , 汴 biàn 水 shuǐ 东 dōng 流 liú 无 wú 哭 kū 声 shēng 。 。
伤。唐代。许浑。白首从军未有名,近将孤剑到江城。 巴童戍久能番语,胡马调多解汉行。 对雪夜穷黄石略,望云秋计黑山程。 可怜身死家犹远,汴水东流无哭声。