李 lǐ 先 xiān 生 shēng 别 bié 墅 shù 望 wàng 僧 sēng 舍 shè 宝 bǎo 刹 chà 因 yīn 作 zuò 双 shuāng 韵 yùn 声 shēng - - 温 wēn 庭 tíng 筠 yún
栖 qī 息 xī 消 xiāo 心 xīn 象 xiàng , , 檐 yán 楹 yíng 溢 yì 艳 yàn 阳 yáng 。 。
帘 lián 栊 lóng 兰 lán 露 lù 落 luò , , 邻 lín 里 lǐ 柳 liǔ 林 lín 凉 liáng 。 。
高 gāo 阁 gé 过 guò 空 kōng 谷 gǔ , , 孤 gū 竿 gān 隔 gé 古 gǔ 冈 gāng 。 。
潭 tán 庐 lú 同 tóng 淡 dàn 荡 dàng , , 仿 fǎng 佛 fú 复 fù 芬 fēn 芳 fāng 。 。
李先生别墅望僧舍宝刹因作双韵声。唐代。温庭筠。栖息消心象,檐楹溢艳阳。 帘栊兰露落,邻里柳林凉。 高阁过空谷,孤竿隔古冈。 潭庐同淡荡,仿佛复芬芳。