满 mǎn 庭 tíng 芳 fāng 其 qí 一 yī 自 zì 述 shù - - 李 lǐ 昌 chāng 祺 qí
年 nián 衰 shuāi 病 bìng 攻 gōng 。 。
旬 xún 宣 xuān 任 rèn 重 zhòng , , 仕 shì 进 jìn 心 xīn 慵 yōng 。 。
纵 zòng 令 lìng 勉 miǎn 强 qiǎng 成 chéng 何 hé 用 yòng 。 。
齿 chǐ 豁 huō 头 tóu 童 tóng 。 。
急 jí 退 tuì 步 bù 、 lí 离 tā 他 nào 闹 cóng 丛 biàn , , 便 suí 随 yì 意 xué 、 zuò 学 zhuāng 做 nóng 庄 农 。 。
辞 cí 官 guān 俸 fèng 。 。
勤 qín 耕 gēng 苦 kǔ 种 zhǒng 。 。
岁 suì 计 jì 不 bù 愁 chóu 空 kōng 。 。
满庭芳 其一 自述。明代。李昌祺。年衰病攻。 旬宣任重,仕进心慵。 纵令勉强成何用。 齿豁头童。 急退步、离他闹丛,便随意、学做庄农。 辞官俸。 勤耕苦种。 岁计不愁空。