吊 diào 童 tóng 子 zǐ 鸣 míng - - 王 wáng 世 shì 贞 zhēn
饭 fàn 颗 kē 山 shān 头 tóu 骨 gǔ , , 陵 líng 阳 yáng 石 shí 畔 pàn 心 xīn 。 。
隐 yǐn 能 néng 逃 táo 小 xiǎo 贾 jiǎ , , 穷 qióng 不 bù 废 fèi 长 cháng 吟 yín 。 。
妇 fù 泣 qì 黔 qián 娄 lóu 被 bèi , , 兄 xiōng 悲 bēi 子 zi 敬 jìng 琴 qín 。 。
龙 lóng 丘 qiū 墓 mù 堪 kān 傍 bàng , , 千 qiān 古 gǔ 是 shì 知 zhī 音 yīn 。 。
吊童子鸣。明代。王世贞。饭颗山头骨,陵阳石畔心。 隐能逃小贾,穷不废长吟。 妇泣黔娄被,兄悲子敬琴。 龙丘墓堪傍,千古是知音。