寄 jì 宜 yí 兴 xīng 杭 háng 道 dào 卿 qīng - - 文 wén 徵 zhēng 明 míng
古 gǔ 洞 dòng 花 huā 深 shēn 谢 xiè 豹 bào 啼 tí , , 春 chūn 来 lái 频 pín 梦 mèng 到 dào 荆 jīng 溪 xī 。 。
坐 zuò 消 xiāo 岁 suì 月 yuè 浑 hún 无 wú 迹 jī , , 老 lǎo 惜 xī 交 jiāo 游 yóu 苦 kǔ 不 bù 齐 qí 。 。
多 duō 难 nàn 共 gòng 添 tiān 新 xīn 白 bái 发 fà , , 翻 fān 书 shū 时 shí 得 dé 旧 jiù 封 fēng 题 tí 。 。
亦 yì 知 zhī 造 zào 物 wù 能 néng 相 xiāng 忌 jì , , 从 cóng 此 cǐ 声 shēng 名 míng 莫 mò 厌 yàn 低 dī 。 。
寄宜兴杭道卿。明代。文徵明。古洞花深谢豹啼,春来频梦到荆溪。 坐消岁月浑无迹,老惜交游苦不齐。 多难共添新白发,翻书时得旧封题。 亦知造物能相忌,从此声名莫厌低。