听 tīng 秋 qiū 轩 xuān - - 王 wáng 冕 miǎn
人 rén 世 shì 红 hóng 尘 chén 高 gāo 没 méi 马 mǎ , , 老 lǎo 禅 chán 方 fāng 丈 zhàng 足 zú 清 qīng 幽 yōu 。 。
入 rù 门 mén 便 biàn 觉 jué 气 qì 侯 hóu 别 bié , , 历 lì 耳 ěr 似 shì 知 zhī 天 tiān 地 dì 秋 qiū 。 。
不 bù 羡 xiàn 书 shū 生 shēng 能 néng 作 zuò 赋 fù , , 却 què 怜 lián 游 yóu 子 zǐ 太 tài 多 duō 愁 chóu 。 。
夜 yè 来 lái 树 shù 影 yǐng 飘 piāo 零 líng 尽 jǐn , , 明 míng 月 yuè 无 wú 端 duān 生 shēng 屋 wū 头 tóu 。 。
听秋轩。元代。王冕。人世红尘高没马,老禅方丈足清幽。 入门便觉气侯别,历耳似知天地秋。 不羡书生能作赋,却怜游子太多愁。 夜来树影飘零尽,明月无端生屋头。