听 tīng 蜀 shǔ 僧 sēng 濬 jùn 弹 tán 琴 qín - - 李 lǐ 白 bái
蜀 shǔ 僧 sēng 抱 bào 绿 lǜ 绮 qǐ , , 西 xī 下 xià 峨 é 嵋 méi 峰 fēng 。 。
为 wèi 我 wǒ 一 yī 挥 huī 手 shǒu , , 如 rú 听 tīng 万 wàn 壑 hè 松 sōng 。 。
客 kè 心 xīn 洗 xǐ 流 liú 水 shuǐ , , 馀 yú 响 xiǎng 入 rù 霜 shuāng 钟 zhōng 。 。
不 bù 觉 jué 碧 bì 山 shān 暮 mù , , 秋 qiū 云 yún 暗 àn 几 jǐ 重 zhòng 。 。
听蜀僧濬弹琴。唐代。李白。蜀僧抱绿绮,西下峨嵋峰。 为我一挥手,如听万壑松。 客心洗流水,馀响入霜钟。 不觉碧山暮,秋云暗几重。