春 chūn 晴 qíng 泛 fàn 舟 zhōu - - 陆 lù 游 yóu
儿 ér 童 tóng 莫 mò 笑 xiào 是 shì 陈 chén 人 rén , , 湖 hú 海 hǎi 春 chūn 回 huí 发 fā 兴 xīng 新 xīn 。 。
雷 léi 动 dòng 风 fēng 行 xíng 惊 jīng 蛰 zhé 户 hù , , 天 tiān 开 kāi 地 dì 辟 pì 转 zhuǎn 鸿 hóng 钧 jūn 。 。
鳞 lín 鳞 lín 江 jiāng 色 sè 涨 zhǎng 石 shí 黛 dài , , 袅 niǎo 袅 niǎo 柳 liǔ 丝 sī 摇 yáo 曲 qū 尘 chén 。 。
欲 yù 上 shàng 兰 lán 亭 tíng 却 què 回 huí 棹 zhào , , 笑 xiào 谈 tán 终 zhōng 觉 jué 愧 kuì 清 qīng 真 zhēn 。 。
春晴泛舟。宋代。陆游。儿童莫笑是陈人,湖海春回发兴新。 雷动风行惊蛰户,天开地辟转鸿钧。 鳞鳞江色涨石黛,袅袅柳丝摇曲尘。 欲上兰亭却回棹,笑谈终觉愧清真。