还 huán 家 jiā 二 èr 首 shǒu - - 陆 lù 游 yóu
天 tiān 津 jīn 桥 qiáo 上 shàng 醉 zuì 骑 qí 驴 lǘ , , 一 yī 锦 jǐn 囊 náng 诗 shī 一 yī 束 shù 书 shū 。 。
作 zuò 客 kè 况 kuàng 当 dāng 多 duō 病 bìng 后 hòu , , 还 huán 家 jiā 已 yǐ 过 guò 暮 mù 春 chūn 初 chū 。 。
泥 ní 深 shēn 村 cūn 巷 xiàng 人 rén 谁 shuí 顾 gù , , 草 cǎo 满 mǎn 园 yuán 畦 qí 手 shǒu 自 zì 锄 chú 。 。
不 bù 为 wéi 衰 shuāi 迟 chí 思 sī 屏 píng 迹 jī , , 此 cǐ 心 xīn 元 yuán 向 xiàng 利 lì 名 míng 疏 shū 。 。
还家二首。宋代。陆游。天津桥上醉骑驴,一锦囊诗一束书。 作客况当多病后,还家已过暮春初。 泥深村巷人谁顾,草满园畦手自锄。 不为衰迟思屏迹,此心元向利名疏。