闲 xián 中 zhōng 富 fù 贵 guì 二 èr 首 shǒu - - 陆 lù 游 yóu
天 tiān 为 wèi 疏 shū 慵 yōng 剩 shèng 与 yǔ 闲 xián , , 一 yī 庵 ān 青 qīng 嶂 zhàng 白 bái 云 yún 间 jiān 。 。
衲 nà 僧 sēng 过 guò 别 bié 归 guī 庐 lú 阜 fù , , 羽 yǔ 客 kè 来 lái 寻 xún 说 shuō 华 huà 山 shān 。 。
冬 dōng 笋 sǔn 生 shēng 林 lín 龙 lóng ? hán ? quán , , 寒 luò 泉 jiàn 落 pèi 涧 shān 佩 shān 珊 珊 。 。
俗 sú 人 rén 自 zì 是 shì 无 wú 因 yīn 到 dào , , 虽 suī 设 shè 柴 zhài 门 mén 不 bù 上 shàng 关 guān 。 。
闲中富贵二首。宋代。陆游。天为疏慵剩与闲,一庵青嶂白云间。 衲僧过别归庐阜,羽客来寻说华山。 冬笋生林龙??,寒泉落涧佩珊珊。 俗人自是无因到,虽设柴门不上关。