野 yě 谷 gǔ 道 dào 中 zhōng 怀 huái 昭 zhāo 禅 chán 师 shī - - 元 yuán 好 hào 问 wèn
行 xíng 行 xíng 汾 fén 沁 qìn 欲 yù 分 fēn 疆 jiāng , , 渐 jiàn 喜 xǐ 人 rén 声 shēng 挟 xié 两 liǎng 乡 xiāng 。 。
野 yě 谷 gǔ 青 qīng 山 shān 空 kōng 自 zì 绕 rào , , 金 jīn 城 chéng 白 bái 塔 tǎ 已 yǐ 相 xiāng 望 wàng 。 。
汤 tāng 翻 fān 豆 dòu 饼 bǐng 银 yín 丝 sī 滑 huá , , 油 yóu 点 diǎn 茶 chá 心 xīn 雪 xuě 蕊 ruǐ 香 xiāng 。 。
说 shuō 向 xiàng 阿 ā 师 shī 应 yīng 被 bèi 笑 xiào , , 人 rén 生 shēng 生 shēng 处 chù 果 guǒ 难 nán 忘 wàng 。 。
野谷道中怀昭禅师。金朝。元好问。行行汾沁欲分疆,渐喜人声挟两乡。 野谷青山空自绕,金城白塔已相望。 汤翻豆饼银丝滑,油点茶心雪蕊香。 说向阿师应被笑,人生生处果难忘。