次 cì 韵 yùn 春 chūn 日 rì 即 jí - - 王 wáng 安 ān 石 shí
人 rén 间 jiān 尚 shàng 有 yǒu 薄 báo 寒 hán 侵 qīn , , 和 hé 气 qì 先 xiān 薰 xūn 草 cǎo 树 shù 心 xīn 。 。
丹 dān 白 bái 自 zì 分 fēn 齐 qí 破 pò 蕾 lěi , , 青 qīng 黄 huáng 相 xiāng 向 xiàng 欲 yù 交 jiāo 阴 yīn 。 。
潺 chán 潺 chán 嫩 nèn 水 shuǐ 生 shēng 幽 yōu 谷 gǔ , , 漠 mò 漠 mò 轻 qīng 烟 yān 动 dòng 远 yuǎn 林 lín 。 。
病 bìng 得 dé 一 yī 官 guān 随 suí 太 tài 守 shǒu , , 班 bān 春 chūn 无 wú 助 zhù 愧 kuì 周 zhōu 任 rèn 。 。
次韵春日即。宋代。王安石。人间尚有薄寒侵,和气先薰草树心。 丹白自分齐破蕾,青黄相向欲交阴。 潺潺嫩水生幽谷,漠漠轻烟动远林。 病得一官随太守,班春无助愧周任。