宋 sòng 夫 fū 人 rén 挽 wǎn 词 cí - - 黄 huáng 庭 tíng 坚 jiān
往 wǎng 岁 suì 涂 tú 宫 gōng 暗 àn 碧 bì 纱 shā , , 倾 qīng 城 chéng 出 chū 祖 zǔ 路 lù 人 rén 嗟 jiē 。 。
松 sōng 楠 nán 峰 fēng 下 xià 迁 qiān 华 huá 寝 qǐn , , 雪 xuě 月 yuè 光 guāng 中 zhōng 咽 yàn 晓 xiǎo 笳 jiā 。 。
有 yǒu 子 zi 今 jīn 为 wèi 二 èr 千 qiān 石 dàn , , 同 tóng 州 zhōu 才 cái 数 shù 两 liǎng 三 sān 家 jiā 。 。
儿 ér 孙 sūn 满 mǎn 地 dì 厥 jué 衣 yī 举 jǔ , , 不 bú 见 jiàn 归 guī 时 shí 桃 táo 李 lǐ 华 huá 。 。
宋夫人挽词。宋代。黄庭坚。往岁涂宫暗碧纱,倾城出祖路人嗟。 松楠峰下迁华寝,雪月光中咽晓笳。 有子今为二千石,同州才数两三家。 儿孙满地厥衣举,不见归时桃李华。