寄 jì 题 tí 景 jǐng 纯 chún 学 xué 士 shì 藏 cáng 春 chūn 坞 wù 新 xīn 居 jū - - 欧 ōu 阳 yáng 修 xiū
清 qīng 才 cái 四 sì 纪 jì 擅 shàn 时 shí 名 míng , , 晚 wǎn 卜 bo 丘 qiū 林 lín 遂 suì 解 jiě 缨 yīng 。 。
欲 yù 借 jiè 青 qīng 春 chūn 藏 cáng 向 xiàng 此 cǐ , , 须 xū 知 zhī 白 bái 首 shǒu 尚 shàng 多 duō 情 qíng 。 。
水 shuǐ 浮 fú 花 huā 出 chū 人 rén 间 jiān 去 qù , , 山 shān 近 jìn 云 yún 从 cóng 席 xí 上 shàng 生 shēng 。 。
漫 màn 说 shuō 市 shì 朝 cháo 堪 kān 大 dà 隐 yǐn , , 仙 xiān 家 jiā 谁 shuí 信 xìn 在 zài 重 zhòng 城 chéng 。 。
寄题景纯学士藏春坞新居。宋代。欧阳修。清才四纪擅时名,晚卜丘林遂解缨。 欲借青春藏向此,须知白首尚多情。 水浮花出人间去,山近云从席上生。 漫说市朝堪大隐,仙家谁信在重城。