丹 dān 阳 yáng 舍 shě 舟 zhōu 登 dēng 车 chē 渡 dù 江 jiāng - - 杨 yáng 万 wàn 里 lǐ
小 xiǎo 泊 pō 楼 lóu 船 chuán 铁 tiě 瓮 wèng 城 chéng , , 匆 cōng 匆 cōng 又 yòu 作 zuò 绝 jué 江 jiāng 行 xíng 。 。
看 kàn 他 tā 蜡 là 烛 zhú 几 jǐ 回 huí 剪 jiǎn , , 听 tīng 尽 jǐn 鸡 jī 声 shēng 不 bù 肯 kěn 明 míng 。 。
水 shuǐ 底 dǐ 霜 shuāng 寒 hán 还 hái 十 shí 倍 bèi , , 夜 yè 来 lái 月 yuè 上 shàng 恰 qià 三 sān 更 gēng 。 。
篙 gāo 师 shī 好 hǎo 语 yǔ 君 jūn 知 zhī 否 fǒu , , 江 jiāng 面 miàn 侵 qīn 晨 chén 镜 jìng 样 yàng 平 píng 。 。
丹阳舍舟登车渡江。宋代。杨万里。小泊楼船铁瓮城,匆匆又作绝江行。 看他蜡烛几回剪,听尽鸡声不肯明。 水底霜寒还十倍,夜来月上恰三更。 篙师好语君知否,江面侵晨镜样平。