寄 jì 谢 xiè 方 fāng 方 fāng 壶 hú 写 xiě 寄 jì 遥 yáo 山 shān 古 gǔ 木 mù - - 成 chéng 廷 tíng 圭 guī
鬼 guǐ 谷 gǔ 阴 yīn 阴 yīn 苔 tái 藓 xiǎn 斑 bān , , 只 zhǐ 除 chú 猿 yuán 鹤 hè 伴 bàn 高 gāo 闲 xián 。 。
丹 dān 光 guāng 或 huò 在 zài 藤 téng 萝 luó 外 wài , , 剑 jiàn 气 qì 常 cháng 留 liú 水 shuǐ 竹 zhú 间 jiān 。 。
每 měi 读 dú 内 nèi 篇 piān 消 xiāo 永 yǒng 日 rì , , 还 hái 将 jiāng 生 shēng 纸 zhǐ 写 xiě 遥 yáo 山 shān 。 。
衰 shuāi 翁 wēng 可 kě 是 shì 无 wú 仙 xiān 骨 gǔ , , 不 bù 得 dé 相 xiāng 从 cóng 共 gòng 往 wǎng 还 huán 。 。
寄谢方方壶写寄遥山古木。元代。成廷圭。鬼谷阴阴苔藓斑,只除猿鹤伴高闲。 丹光或在藤萝外,剑气常留水竹间。 每读内篇消永日,还将生纸写遥山。 衰翁可是无仙骨,不得相从共往还。