秋 qiū 兴 xìng 八 bā 首 shǒu ( ( 其 qí 一 yī ) ) - - 杜 dù 甫 fǔ
玉 yù 露 lù 凋 diāo 伤 shāng 枫 fēng 树 shù 林 lín , , 巫 wū 山 shān 巫 wū 峡 xiá 气 qì 萧 xiāo 森 sēn 。 。
江 jiāng 间 jiān 波 bō 浪 làng 兼 jiān 天 tiān 涌 yǒng , , 塞 sāi 上 shàng 风 fēng 云 yún 接 jiē 地 dì 阴 yīn 。 。
丛 cóng 菊 jú 两 liǎng 开 kāi 他 tā 日 rì 泪 lèi , , 孤 gū 舟 zhōu 一 yī 系 xì 故 gù 园 yuán 心 xīn 。 。
寒 hán 衣 yī 处 chǔ 处 chù 催 cuī 刀 dāo 尺 chǐ , , 白 bái 帝 dì 城 chéng 高 gāo 急 jí 暮 mù 砧 zhēn 。 。
秋兴八首(其一)。唐代。杜甫。玉露凋伤枫树林,巫山巫峡气萧森。 江间波浪兼天涌,塞上风云接地阴。 丛菊两开他日泪,孤舟一系故园心。 寒衣处处催刀尺,白帝城高急暮砧。