赋 fù 得 dé 新 xīn 莺 yīng - - 陆 lù 深 shēn
花 huā 里 lǐ 新 xīn 莺 yīng 高 gāo 复 fù 低 dī , , 遍 biàn 身 shēn 金 jīn 缕 lǚ 养 yǎng 初 chū 齐 qí 。 。
自 zì 来 lái 幽 yōu 谷 gǔ 偏 piān 求 qiú 友 yǒu , , 惯 guàn 领 lǐng 东 dōng 风 fēng 试 shì 学 xué 啼 tí 。 。
何 hé 处 chǔ 王 wáng 孙 sūn 停 tíng 柳 liǔ 外 wài , , 十 shí 年 nián 征 zhēng 戍 shù 忆 yì 辽 liáo 西 xī 。 。
上 shàng 林 lín 乔 qiáo 木 mù 知 zhī 多 duō 少 shǎo , , 他 tā 日 rì 一 yī 枝 zhī 应 yīng 借 jiè 栖 qī 。 。
赋得新莺。明代。陆深。花里新莺高复低,遍身金缕养初齐。 自来幽谷偏求友,惯领东风试学啼。 何处王孙停柳外,十年征戍忆辽西。 上林乔木知多少,他日一枝应借栖。