宿 sù 关 guān 山 shān - - 赵 zhào 贞 zhēn 吉 jí
陇 lǒng 云 yún 低 dī 合 hé 水 shuǐ 分 fèn 流 liú , , 羌 qiāng 笛 dí 高 gāo 吹 chuī 月 yuè 满 mǎn 楼 lóu 。 。
乍 zhà 客 kè 关 guān 山 shān 生 shēng 远 yuǎn 梦 mèng , , 自 zì 怜 lián 旌 jīng 节 jié 到 dào 边 biān 州 zhōu 。 。
雪 xuě 消 xiāo 长 cháng 坂 bǎn 黄 huáng 昏 hūn 度 dù , , 水 shuǐ 浸 jìn 幽 yōu 汀 tīng 绿 lǜ 草 cǎo 抽 chōu 。 。
闻 wén 说 shuō 此 cǐ 方 fāng 泉 quán 作 zuò 酒 jiǔ , , 宁 níng 将 jiāng 驻 zhù 马 mǎ 劝 quàn 箜 kōng 篌 hóu 。 。
宿关山。明代。赵贞吉。陇云低合水分流,羌笛高吹月满楼。 乍客关山生远梦,自怜旌节到边州。 雪消长坂黄昏度,水浸幽汀绿草抽。 闻说此方泉作酒,宁将驻马劝箜篌。