牡 mǔ 丹 dān 花 huā 开 kāi 讶 yà 其 qí 憔 qiáo 悴 cuì 戏 xì 示 shì 诸 zhū 衲 nà - - 释 shì 函 hán 是 shì
鄂 è 君 jūn 何 hé 事 shì 减 jiǎn 生 shēng 平 píng , , 岂 qǐ 到 dào 山 shān 中 zhōng 绣 xiù 被 bèi 轻 qīng 。 。
国 guó 色 sè 但 dàn 存 cún 兴 xīng 庆 qìng 白 bái , , 天 tiān 香 xiāng 犹 yóu 见 jiàn 雒 luò 阳 yáng 名 míng 。 。
不 bù 将 jiāng 富 fù 贵 guì 撩 liáo 人 rén 意 yì , , 故 gù 作 zuò 清 qīng 癯 qú 称 chēng 道 dào 情 qíng 。 。
直 zhí 待 dài 懒 lǎn 残 cán 寒 hán 涕 tì 尽 jǐn , , 明 míng 年 nián 应 yīng 有 yǒu 露 lù 苞 bāo 生 shēng 。 。
牡丹花开讶其憔悴戏示诸衲。明代。释函是。鄂君何事减生平,岂到山中绣被轻。 国色但存兴庆白,天香犹见雒阳名。 不将富贵撩人意,故作清癯称道情。 直待懒残寒涕尽,明年应有露苞生。