赠 zèng 别 bié 皇 huáng 甫 fǔ 曾 céng - - 灵 líng 一 yī
幽 yōu 人 rén 从 cóng 远 yuǎn 岳 yuè , , 过 guò 客 kè 爱 ài 春 chūn 山 shān 。 。
高 gāo 驾 jià 能 néng 相 xiāng 送 sòng , , 孤 gū 游 yóu 且 qiě 未 wèi 还 hái 。 。
紫 zǐ 苔 tái 封 fēng 井 jǐng 石 shí , , 绿 lǜ 竹 zhú 掩 yǎn 柴 chái 关 guān 。 。
若 ruò 到 dào 云 yún 峰 fēng 外 wài , , 齐 qí 心 xīn 去 qù 住 zhù 间 jiān 。 。
赠别皇甫曾。唐代。灵一。幽人从远岳,过客爱春山。 高驾能相送,孤游且未还。 紫苔封井石,绿竹掩柴关。 若到云峰外,齐心去住间。