地 dì 毡 zhān - - 曾 céng 习 xí 经 jīng
醉 zuì 睡 shuì 金 jīn 堂 táng 月 yuè 正 zhèng 明 míng , , 屧 xiè 廊 láng 来 lái 往 wǎng 寂 jì 无 wú 声 shēng 。 。
乱 luàn 霞 xiá 委 wěi 地 dì 葳 wēi 蕤 ruí 惯 guàn , , 巾 jīn 角 jiǎo 弹 dàn 棋 qí 感 gǎn 慨 kǎi 平 píng 。 。
罢 bà 舞 wǔ 似 shì 怜 lián 红 hóng 锦 jǐn 皱 zhòu , , 坠 zhuì 鬟 huán 潜 qián 觉 jué 玉 yù 钗 chāi 轻 qīng 。 。
夜 yè 香 xiāng 不 bù 断 duàn 春 chūn 微 wēi 暖 nuǎn , , 相 xiāng 对 duì 调 diào 笙 shēng 到 dào 五 wǔ 更 gēng 。 。
地毡。清代。曾习经。醉睡金堂月正明,屧廊来往寂无声。 乱霞委地葳蕤惯,巾角弹棋感慨平。 罢舞似怜红锦皱,坠鬟潜觉玉钗轻。 夜香不断春微暖,相对调笙到五更。