咏 yǒng 秋 qiū 兰 lán - - 静 jìng 诺 nuò
长 cháng 林 lín 众 zhòng 草 cǎo 入 rù 秋 qiū 荒 huāng , , 独 dú 有 yǒu 幽 yōu 姿 zī 逗 dòu 晚 wǎn 香 xiāng 。 。
每 měi 向 xiàng 风 fēng 前 qián 堪 kān 寄 jì 傲 ào , , 几 jǐ 因 yīn 霜 shuāng 后 hòu 欲 yù 留 liú 芳 fāng 。 。
名 míng 流 liú 赏 shǎng 鉴 jiàn 还 hái 堪 kān 佩 pèi , , 空 kōng 谷 gǔ 知 zhī 音 yīn 品 pǐn 自 zì 扬 yáng 。 。
一 yī 种 zhǒng 孤 gū 怀 huái 千 qiān 古 gǔ 在 zài , , 湘 xiāng 江 jiāng 词 cí 赋 fù 奏 zòu 清 qīng 商 shāng 。 。
咏秋兰。清代。静诺。长林众草入秋荒,独有幽姿逗晚香。 每向风前堪寄傲,几因霜后欲留芳。 名流赏鉴还堪佩,空谷知音品自扬。 一种孤怀千古在,湘江词赋奏清商。