枫 fēng 叶 yè 辞 cí - - 白 bái 玉 yù 蟾 chán
丹 dān 枫 fēng 陨 yǔn 叶 yè 纷 fēn 堕 duò 飞 fēi , , 撩 liáo 拨 bō 西 xī 风 fēng 尽 jǐn 倒 dào 吹 chuī 。 。 云 yún 外 wài 飘 piāo 飘 piāo 呼 hū 莫 mò 回 huí , , 四 sì 方 fāng 沉 chén 冥 míng 雁 yàn 为 wèi 悲 bēi , , 辞 cí 柯 kē 一 yī 去 qù 遐 xiá 不 bù 归 guī 。 。
已 yǐ 判 pàn 此 cǐ 秋 qiū 长 zhǎng 别 bié 离 lí , , 生 shēng 者 zhě 有 yǒu 尽 jǐn 死 sǐ 有 yǒu 期 qī 。 。 凭 píng 高 gāo 望 wàng 远 yuǎn 深 shēn 相 xiāng 思 sī , , 手 shǒu 挥 huī 丝 sī 桐 tóng 送 sòng 斜 xié 晖 huī 。 。
枫叶辞。宋代。白玉蟾。丹枫陨叶纷堕飞,撩拨西风尽倒吹。云外飘飘呼莫回,四方沉冥雁为悲,辞柯一去遐不归。 已判此秋长别离,生者有尽死有期。凭高望远深相思,手挥丝桐送斜晖。