春 chūn 深 shēn 遣 qiǎn 兴 xìng - - 张 zhāng 扩 kuò
深 shēn 院 yuàn 小 xiǎo 亭 tíng 花 huā 药 yào 香 xiāng , , 春 chūn 来 lái 无 wú 处 chǔ 避 bì 风 fēng 光 guāng 。 。
畦 qí 蔬 shū 自 zì 种 zhǒng 两 liǎng 席 xí 许 xǔ , , 溪 xī 水 shuǐ 忽 hū 高 gāo 三 sān 尺 chǐ 彊 jiàng 。 。
冷 lěng 淡 dàn 不 bù 妨 fáng 诗 shī 作 zuò 活 huó , , 狂 kuáng 歌 gē 时 shí 以 yǐ 酒 jiǔ 为 wèi 乡 xiāng 。 。
故 gù 人 rén 南 nán 北 běi 今 jīn 谁 shuí 在 zài , , 纸 zhǐ 尾 wěi 寒 hán 暄 xuān 未 wèi 可 kě 忘 wàng 。 。
春深遣兴。宋代。张扩。深院小亭花药香,春来无处避风光。 畦蔬自种两席许,溪水忽高三尺彊。 冷淡不妨诗作活,狂歌时以酒为乡。 故人南北今谁在,纸尾寒暄未可忘。