寄 jì 远 yuǎn 十 shí 一 yī 首 shǒu 其 qí 九 jiǔ - - 李 lǐ 白 bái
长 cháng 短 duǎn 春 chūn 草 cǎo 绿 lǜ , , 缘 yuán 阶 jiē 如 rú 有 yǒu 情 qíng 。 。
卷 juǎn 施 shī 心 xīn 独 dú 苦 kǔ , , 抽 chōu 却 què 死 sǐ 还 hái 生 shēng 。 。
睹 dǔ 物 wù 知 zhī 妾 qiè 意 yì , , 希 xī 君 jūn 种 zhǒng 后 hòu 庭 tíng 。 。
闲 xián 时 shí 当 dāng 采 cǎi 掇 duō , , 念 niàn 此 cǐ 莫 mò 相 xiāng 轻 qīng 。 。
寄远十一首其九。唐代。李白。长短春草绿,缘阶如有情。 卷施心独苦,抽却死还生。 睹物知妾意,希君种后庭。 闲时当采掇,念此莫相轻。