秦 qín 国 guó 夫 fū 人 rén 挽 wǎn 辞 cí 其 qí 一 yī - - 黄 huáng 裳 cháng
三 sān 封 fēng 皆 jiē 大 dà 国 guó , , 一 yī 子 zi 已 yǐ 重 zhòng 金 jīn 。 。
位 wèi 到 dào 西 xī 枢 shū 重 zhòng , , 春 chūn 归 guī 寸 cùn 草 cǎo 深 shēn 。 。
荣 róng 华 huá 缘 yuán 忽 hū 断 duàn , , 寂 jì 寞 mò 路 lù 难 nán 寻 xún 。 。
愁 chóu 入 rù 韦 wéi 沟 gōu 境 jìng , , 回 huí 头 tóu 月 yuè 满 mǎn 林 lín 。 。
秦国夫人挽辞 其一。宋代。黄裳。三封皆大国,一子已重金。 位到西枢重,春归寸草深。 荣华缘忽断,寂寞路难寻。 愁入韦沟境,回头月满林。