寄 jì 孟 mèng 五 wǔ 少 shào 府 fǔ - - 高 gāo 适 shì
秋 qiū 气 qì 落 luò 穷 qióng 巷 xiàng , , 离 lí 忧 yōu 兼 jiān 暮 mù 蝉 chán 。 。
后 hòu 时 shí 已 yǐ 如 rú 此 cǐ , , 高 gāo 兴 xìng 亦 yì 徒 tú 然 rán 。 。
知 zhī 君 jūn 念 niàn 淹 yān 泊 pō , , 忆 yì 我 wǒ 屡 lǚ 周 zhōu 旋 xuán 。 。
征 zhēng 路 lù 见 jiàn 来 lái 雁 yàn , , 归 guī 人 rén 悲 bēi 远 yuǎn 天 tiān 。 。
平 píng 生 shēng 感 gǎn 千 qiān 里 lǐ , , 相 xiāng 望 wàng 在 zài 贞 zhēn 坚 jiān 。 。
寄孟五少府。唐代。高适。秋气落穷巷,离忧兼暮蝉。 后时已如此,高兴亦徒然。 知君念淹泊,忆我屡周旋。 征路见来雁,归人悲远天。 平生感千里,相望在贞坚。