奉 fèng 和 hé 袭 xí 美 měi 酒 jiǔ 中 zhōng 十 shí 咏 yǒng 酒 jiǔ 尊 zūn - - 陆 lù 龟 guī 蒙 méng
黄 huáng 金 jīn 即 jí 为 wéi 侈 chǐ , , 白 bái 石 shí 又 yòu 太 tài 拙 zhuō 。 。
斫 zhuó 得 dé 奇 qí 树 shù 根 gēn , , 中 zhōng 如 rú 老 lǎo 蛟 jiāo 穴 xué 。 。
时 shí 招 zhāo 山 shān 下 xià 叟 sǒu , , 共 gòng 酌 zhuó 林 lín 间 jiān 月 yuè 。 。
尽 jǐn 醉 zuì 两 liǎng 忘 wàng 言 yán , , 谁 shuí 能 néng 作 zuò 天 tiān 舌 shé 。 。
奉和袭美酒中十咏酒尊。唐代。陆龟蒙。黄金即为侈,白石又太拙。 斫得奇树根,中如老蛟穴。 时招山下叟,共酌林间月。 尽醉两忘言,谁能作天舌。