春 chūn 庭 tíng 晚 wǎn 望 wàng 诗 shī - - 萧 xiāo 悫 què
春 chūn 庭 tíng 聊 liáo 纵 zòng 望 wàng , , 楼 lóu 台 tái 自 zì 相 xiāng 隐 yǐn 。 。
窗 chuāng 梅 méi 落 luò 晚 wǎn 花 huā , , 池 chí 竹 zhú 开 kāi 初 chū 荀 xún 。 。
泉 quán 鸣 míng 知 zhī 水 shuǐ 急 jí , , 云 yún 来 lái 觉 jué 山 shān 近 jìn 。 。
不 bù 愁 chóu 花 huā 不 bù 飞 fēi , , 到 dào 畏 wèi 花 huā 飞 fēi 尽 jǐn 。 。
春庭晚望诗。南北朝。萧悫。春庭聊纵望,楼台自相隐。 窗梅落晚花,池竹开初荀。 泉鸣知水急,云来觉山近。 不愁花不飞,到畏花飞尽。