送 sòng 黎 lí 惟 wéi 敬 jìng 还 hái 岭 lǐng 南 nán 时 shí 有 yǒu 夷 yí 警 jǐng - - 王 wáng 稚 zhì 登 dēng
乘 chéng 风 fēng 五 wǔ 两 liǎng 未 wèi 从 cóng 容 róng , , 惜 xī 别 bié 休 xiū 言 yán 路 lù 几 jǐ 重 zhòng 。 。
青 qīng 草 cǎo 毒 dú 如 rú 炎 yán 海 hǎi 瘴 zhàng , , 火 huǒ 云 yún 奇 qí 似 shì 博 bó 罗 luó 峰 fēng 。 。
司 sī 农 nóng 岂 qǐ 惜 xī 江 jiāng 南 nán 旱 hàn , , 归 guī 客 kè 唯 wéi 愁 chóu 岭 lǐng 外 wài 烽 fēng 。 。
床 chuáng 上 shàng 蒯 kuǎi 缑 gōu 君 jūn 莫 mò 问 wèn , , 沉 chén 埋 mái 不 bú 是 shì 旧 jiù 芙 fú 蓉 róng 。 。
送黎惟敬还岭南时有夷警。明代。王稚登。乘风五两未从容,惜别休言路几重。 青草毒如炎海瘴,火云奇似博罗峰。 司农岂惜江南旱,归客唯愁岭外烽。 床上蒯缑君莫问,沉埋不是旧芙蓉。