采 cǎi 莲 lián 图 tú - - 文 wén 徵 zhēng 明 míng
横 héng 塘 táng 西 xī 头 tóu 春 chūn 水 shuǐ 生 shēng , , 荷 hé 花 huā 落 luò 日 rì 照 zhào 人 rén 明 míng 。 。
花 huā 深 shēn 叶 yè 暗 àn 不 bù 辨 biàn 人 rén , , 有 yǒu 时 shí 叶 yè 底 dǐ 闻 wén 歌 gē 声 shēng 。 。
歌 gē 声 shēng 宛 wǎn 转 zhuǎn 谁 shuí 家 jiā 女 nǚ , , 自 zì 把 bǎ 双 shuāng 桡 ráo 击 jī 兰 lán 渚 zhǔ 。 。
不 bù 愁 chóu 击 jī 渚 zhǔ 溅 jiàn 红 hóng 裳 shang , , 水 shuǐ 中 zhōng 惊 jīng 起 qǐ 双 shuāng 鸳 yuān 鸯 yāng 。 。
采莲图。明代。文徵明。横塘西头春水生,荷花落日照人明。 花深叶暗不辨人,有时叶底闻歌声。 歌声宛转谁家女,自把双桡击兰渚。 不愁击渚溅红裳,水中惊起双鸳鸯。