翰 hàn 林 lín 斋 zhāi 宿 sù - - 文 wén 徵 zhēng 明 míng
春 chūn 星 xīng 烂 làn 熳 màn 烛 zhú 薇 wēi 垣 yuán , , 独 dú 拥 yōng 青 qīng 绫 líng 向 xiàng 夜 yè 阑 lán 。 。
宫 gōng 漏 lòu 隔 gé 花 huā 银 yín 箭 jiàn 永 yǒng , , 莲 lián 灯 dēng 垂 chuí 烬 jìn 玉 yù 堂 táng 寒 hán 。 。
坐 zuò 聆 líng 宵 xiāo 柝 tuò 霜 shuāng 围 wéi 屋 wū , , 想 xiǎng 见 jiàn 郊 jiāo 禋 yīn 月 yuè 满 mǎn 坛 tán 。 。
铃 líng 索 suǒ 无 wú 风 fēng 尘 chén 土 tǔ 远 yuǎn , , 始 shǐ 知 zhī 仙 xiān 署 shǔ 逼 bī 金 jīn 銮 luán 。 。
翰林斋宿。明代。文徵明。春星烂熳烛薇垣,独拥青绫向夜阑。 宫漏隔花银箭永,莲灯垂烬玉堂寒。 坐聆宵柝霜围屋,想见郊禋月满坛。 铃索无风尘土远,始知仙署逼金銮。