樱 yīng 桃 táo 花 huā 下 xià 叹 tàn 白 bái 发 fà - - 白 bái 居 jū 易 yì
逐 zhú 处 chù 花 huā 皆 jiē 好 hǎo , , 随 suí 年 nián 貌 mào 自 zì 衰 shuāi 。 。
红 hóng 樱 yīng 满 mǎn 眼 yǎn 日 rì , , 白 bái 发 fà 半 bàn 头 tóu 时 shí 。 。
倚 yǐ 树 shù 无 wú 言 yán 久 jiǔ , , 攀 pān 条 tiáo 欲 yù 放 fàng 迟 chí 。 。
临 lín 风 fēng 两 liǎng 堪 kān 叹 tàn , , 如 rú 雪 xuě 复 fù 如 rú 丝 sī 。 。
樱桃花下叹白发。唐代。白居易。逐处花皆好,随年貌自衰。 红樱满眼日,白发半头时。 倚树无言久,攀条欲放迟。 临风两堪叹,如雪复如丝。