宿 sù 扬 yáng 子 zǐ 江 jiāng 口 kǒu 一 yī 首 shǒu - - 刘 liú 一 yī 止 zhǐ
客 kè 桥 qiáo 沙 shā 觜 zī 渺 miǎo 纵 zòng 横 héng , , 二 èr 纪 jì 风 fēng 烟 yān 老 lǎo 此 cǐ 行 xíng 。 。
待 dài 得 de 江 jiāng 头 tóu 明 míng 月 yuè 出 chū , , 恰 qià 当 dàng 船 chuán 底 dǐ 暗 àn 潮 cháo 生 shēng 。 。
旅 lǚ 人 rén 梦 mèng 冷 lěng 无 wú 留 liú 想 xiǎng , , 别 bié 浦 pǔ 帆 fān 归 guī 有 yǒu 呼 hū 声 shēng 。 。
断 duàn 念 niàn 此 cǐ 生 shēng 惟 wéi 付 fù 酒 jiǔ , , 为 wèi 谁 shuí 惊 jīng 走 zǒu 撰 zhuàn 瓶 píng 罂 yīng 。 。
宿扬子江口一首。宋代。刘一止。客桥沙觜渺纵横,二纪风烟老此行。 待得江头明月出,恰当船底暗潮生。 旅人梦冷无留想,别浦帆归有呼声。 断念此生惟付酒,为谁惊走撰瓶罂。