晓 xiǎo 起 qǐ 其 qí 一 yī - - 文 wén 天 tiān 祥 xiáng
梦 mèng 破 pò 风 fēng 烟 yān 迥 jiǒng , , 衾 qīn 寒 hán 不 bù 自 zì 由 yóu 。 。
钟 zhōng 声 shēng 到 dào 枕 zhěn 曙 shǔ , , 月 yuè 影 yǐng 入 rù 帘 lián 秋 qiū 。 。
雁 yàn 过 guò 江 jiāng 山 shān 老 lǎo , , 蛩 qióng 吟 yín 草 cǎo 树 shù 愁 chóu 。 。
整 zhěng 冠 guān 人 rén 共 gòng 笑 xiào , , 两 liǎng 月 yuè 不 bù 梳 shū 头 tóu 。 。
晓起 其一。宋代。文天祥。梦破风烟迥,衾寒不自由。 钟声到枕曙,月影入帘秋。 雁过江山老,蛩吟草树愁。 整冠人共笑,两月不梳头。