彭 péng 印 yìn 周 zhōu 书 shū 斋 zhāi 偶 ǒu 得 dé - - 何 hé 南 nán 凤 fèng
竹 zhú 深 shēn 鸟 niǎo 语 yǔ 喧 xuān , , 日 rì 出 chū 花 huā 生 shēng 妍 yán 。 。
城 chéng 外 wài 人 rén 家 jiā 少 shǎo , , 清 qīng 幽 yōu 得 dé 自 zì 然 rán 。 。
有 yǒu 僧 sēng 来 lái 问 wèn 讯 xùn , , 客 kè 至 zhì 总 zǒng 谈 tán 禅 chán 。 。
茶 chá 罢 bà 丝 sī 桐 tóng 响 xiǎng , , 闲 xián 情 qíng 寄 jì 七 qī 弦 xián 。 。
彭印周书斋偶得。明代。何南凤。竹深鸟语喧,日出花生妍。 城外人家少,清幽得自然。 有僧来问讯,客至总谈禅。 茶罢丝桐响,闲情寄七弦。