寄 jì 高 gāo 士 shì 敏 mǐn - - 徐 xú 贲 bēn
霜 shuāng 杨 yáng 渐 jiàn 摧 cuī 绿 lǜ , , 汀 tīng 霞 xiá 犹 yóu 驻 zhù 红 hóng 。 。
寒 hán 节 jié 郁 yù 易 yì 感 gǎn , , 惆 chóu 怅 chàng 此 cǐ 时 shí 中 zhōng 。 。
团 tuán 沙 shā 止 zhǐ 栖 qī 鹄 gǔ , , 惊 jīng 飙 biāo 迅 xùn 冥 míng 鸿 hóng 。 。
启 qǐ 扉 fēi 见 jiàn 殒 yǔn 叶 yè , , 循 xún 涧 jiàn 惜 xī 幽 yōu 丛 cóng 。 。
怀 huái 人 rén 积 jī 瞻 zhān 思 sī , , 咫 zhǐ 尺 chǐ 何 hé 由 yóu 同 tóng 。 。
宁 níng 知 zhī 登 dēng 览 lǎn 处 chù , , 结 jié 盟 méng 愈 yù 无 wú 穷 qióng 。 。
寄高士敏。元代。徐贲。霜杨渐摧绿,汀霞犹驻红。 寒节郁易感,惆怅此时中。 团沙止栖鹄,惊飙迅冥鸿。 启扉见殒叶,循涧惜幽丛。 怀人积瞻思,咫尺何由同。 宁知登览处,结盟愈无穷。