登 dēng 仙 xiān 石 shí - - 叶 yè 有 yǒu 声 shēng
蓬 péng 莱 lái 清 qīng 浅 qiǎn 翼 yì 长 cháng 风 fēng , , 控 kòng 鹤 hè 山 shān 头 tóu 翠 cuì 欲 yù 蒙 méng 。 。
管 guǎn 领 lǐng 烟 yān 霞 xiá 青 qīng 障 zhàng 外 wài , , 消 xiāo 磨 mó 诗 shī 酒 jiǔ 绿 lǜ 苔 tái 中 zhōng 。 。
凤 fèng 飞 fēi 箫 xiāo 冷 lěng 朝 cháo 喧 xuān 雀 què , , 龙 lóng 去 qù 剑 jiàn 寒 hán 夕 xī 照 zhào 虹 hóng 。 。
仙 xiān 驭 yù 自 zì 来 lái 还 huán 自 zì 过 guò , , 无 wú 人 rén 知 zhī 道 dào 碧 bì 云 yún 通 tōng 。 。
登仙石。明代。叶有声。蓬莱清浅翼长风,控鹤山头翠欲蒙。 管领烟霞青障外,消磨诗酒绿苔中。 凤飞箫冷朝喧雀,龙去剑寒夕照虹。 仙驭自来还自过,无人知道碧云通。