东 dōng 华 huá 翠 cuì 嶂 zhàng - - 叶 yè 元 yuán 玉 yù
出 chū 郭 guō 相 xiāng 将 jiāng 二 èr 里 lǐ 赊 shē , , 寺 sì 钟 zhōng 鸣 míng 处 chù 是 shì 东 dōng 华 huá 。 。
直 zhí 跻 jī 绝 jué 顶 dǐng 三 sān 千 qiān 仞 rèn , , 俯 fǔ 视 shì 平 píng 原 yuán 几 jǐ 万 wàn 家 jiā 。 。
流 liú 水 shuǐ 竟 jìng 朝 cháo 东 dōng 海 hǎi 去 qù , , 长 cháng 安 ān 不 bù 受 shòu 片 piàn 云 yún 遮 zhē 。 。
风 fēng 流 liú 自 zì 笑 xiào 非 fēi 安 ān 石 shí , , 也 yě 有 yǒu 登 dēng 山 shān 兴 xìng 未 wèi 涯 yá 。 。
东华翠嶂。明代。叶元玉。出郭相将二里赊,寺钟鸣处是东华。 直跻绝顶三千仞,俯视平原几万家。 流水竟朝东海去,长安不受片云遮。 风流自笑非安石,也有登山兴未涯。