赋 fù 得 dé 原 yuán 上 shàng 草 cǎo - - 刘 liú 渊 yuān 甫 fǔ
原 yuán 上 shàng 年 nián 年 nián 草 cǎo , , 王 wáng 孙 sūn 复 fù 此 cǐ 行 xíng 。 。
漫 màn 催 cuī 人 rén 去 qù 住 zhù , , 远 yuǎn 与 yǔ 径 jìng 纵 zòng 横 héng 。 。
雨 yǔ 润 rùn 柔 róu 还 hái 绿 lǜ , , 风 fēng 吹 chuī 萎 wēi 更 gēng 生 shēng 。 。
幸 xìng 随 suí 时 shí 序 xù 发 fā , , 兰 lán 蕙 huì 敢 gǎn 齐 qí 名 míng 。 。
赋得原上草。明代。刘渊甫。原上年年草,王孙复此行。 漫催人去住,远与径纵横。 雨润柔还绿,风吹萎更生。 幸随时序发,兰蕙敢齐名。